ST
Người ta đau một lần cho cả một đời, thế nên những niềm đã qua em cất giữ từng ngày để nhắc nhở mình về tình yêu với anh, vì đó là những thứ mà chẳng bao giờ em mua được lần thứ hai trong cuộc đời mình.
Thật ra em còn thương anh.
Thương nhiều lắm.
Dù nếu bây giờ tính xem chúng ta chia tay đã bao lâu thì e chính em cũng chẳng rõ.
Chẳng là em ít khi nhắc tới.
Em tựa hồ về kỉ niệm mình rất đau vào những phút giây cuối cùng. Em không nhớ rõ trong chúng ta có ai khóc không chỉ biết khi ôm anh em cảm nhận rõ sự bỏng rát nơi gò má, rồi cháy bừng ở vai anh.
Chẳng là em ít khi nhắc tới.
Người ta đau một lần cho cả một đời, thế nên những niềm đã qua em cất giữ từng ngày để nhắc nhở mình về tình yêu với anh, vì đó là những thứ mà chẳng bao giờ em mua được lần thứ hai trong cuộc đời mình.
![]()
Chẳng là em ít khi nhắc tới.
Mỗi lần vô ý thấy gương mặt anh ở đâu đó, hay một tên gọi nào đó trùng khớp tên anh, thật lòng tim em chưa thôi thổn thức.
Em yêu ngày hôm qua của chúng ta - em yêu cái ngày chẳng bao giờ trở lại.
Chẳng là em ít khi nhắc tới.
Vì sợ - em lại yêu anh thêm lần nữa.
Em yêu anh tưởng chừng vỡ nát trái tim em, em yêu anh cho vẹn nguyên dẫu anh rời bước, em yêu anh song phương rồi thành đơn phương, em yêu anh như điều trái ngang nhất trong tiểu thuyết, em yêu anh nhiều đến nỗi... ít khi nhắc tới.
Mọi thứ sẽ bình yên và quay trở lại với nơi nó thuộc về.
Cũng như anh, như em chúng ta vẫn sẽ bình yên sau tất cả, chỉ là hôm nay em muốn nhắc về anh sau rất nhiều lần "ít khi nhắc tới" của em.
Thương anh.
Lạc Hi
Biết lấy gì để đặt cho những xúc cảm khó
gọi thành tên của những sáng tháng Năm
chợt tỉnh dậy rồi mở tung cánh cửa gỗ,
tóc lòa xòa nắng, nắng lòa lòa gió, nụ
cười ngây ngô chợt nhoẻn hiền hòa.
Tháng Tư khép lại phía sau con ngõ nhỏ,
tháng Năm chập chững chạm đất trời, chập
những chạm mắt em cười trong veo.
Tháng Năm đến. Tháng Năm về ùa vào lòng
em những mênh mang như đứng giữa thảo
nguyên đầy gió.
Tháng Năm bình dị như cái cách mùa
xuân dần chia tay với trời, với đất; như
mùa hè rực nắng đang bẽn lẽn vui đùa tiễn
biệt ngày xuân.
Tháng Năm đơn sơ như những cơn mưa
chợt đến, chợt về; những cơn mưa thơm
mùi hạ mới nhưng còn vương vấn mùa
xuân và lưu luyến nắng xuân.
Tháng Năm đỏng đảnh nắng - mưa thay nhau chạm ngõ.
Tháng Năm dịu dàng…
Tháng Năm hiền như tình em.
Mùa gọi những ngày tháng Năm về trong vạt nắng tinh khôi, trong hạt mưa trên áo em mát lạnh, trong ngọt ngào cái nắm tay e thẹn trên phố, trong đáy mắt và trong những môi hôn…
Biết lấy gì để đặt cho những xúc cảm khó gọi thành tên của những sáng tháng Năm chợt tỉnh dậy rồi mở tung cánh cửa gỗ, tóc lòa xòa nắng, nắng lòa lòa gió, nụ cười ngây ngô chợt nhoẻn hiền hòa.
Biết lấy gì để nhớ về một buổi chiều có mưa bay, có hiu hiu gió lạnh, có nỗi buồn chợt đến, có nỗi nhớ từ đầu bỗng ùa về, chỉ biết ngồi lặng rồi ngẩn ngơ.
Biết lấy gì để hát với những chiều lang thang phố vắng một mình, đi tìm hoài niệm về những mảnh kí ức trong veo xa xôi của những tháng năm rong ruổi,
những tháng năm thơ dại... Chỉ một tiếng hát, và một con đường!
Biết lấy gì để khóc cho những vụng về,
những yếu đuối, những khát vọng tuổi trẻ bỏ quên, cả những phút chệch lòng và những điều trái tim đập vồn vã nhưng không thể nói.
Biết lấy gì để buồn cho những ngày tháng
Năm khe khẽ nước trên mi, để buồn cho những chông chênh, những hoang hoải,
những dập dềnh…
Tháng Năm đang về, để rồi tháng Năm trôi đi…
Trong nhớ mong và trong cả nuối tiếc.
Trong vẩn vơ, và trong cả những chùng chình.
Chào em, những vạt nắng tháng Năm đầu mùa…
Trời đã bắt đầu nắng nóng, sắp thấy
phượng nở, một mùa thi nữa sắp bắt đầu.
Đi thi anh đã dặn dò:
“Phao” quay không trúng, thì chờ giấy quăng
Bao giờ giám thị quay ra
Bàn trên để ngỏ, là ta... “cóp” liền!
*
* *
Gỗ kiền ai đóng nên cày
Đầu anh “gỗ mít” nên “quay” thành thần!
Kém thì xơi một xơi hai
Đừng thấy học dốt quay tài mà mơ!
Dù ai buôn bán bề bề
Không bằng mở hiệu “copy” gần trường.
Mắt đau là tại hướng đình
Con thi không đỗ, tại phụ huynh kém “tờ”.
*
* *
Bước tới trường thi đủ mánh phòng
Lý, văn dưới áo, hóa bên hông
Lom khom giở quẻ, tiêu vài chú
Khám xét thu “phao”, lượm mấy chồng
Hết “thuốc”, đau lòng cô mếu máo
Tiếc bài, đớ miệng hỏi cầu mong
Tại ai nên nỗi bài để trống
Kết quả trời ơi: Không với không!
*
* *
Hôm qua vừa bán con bò
Cha đưa thằng Út xuống đò đi thi
Tiền xe, tàu hỏa phải chi
Vào ra hai bận, hết thì... tám trăm.
Nào lo cái khoản tiền ăn
Nào lo cái chỗ phòng nằm nghỉ ngơi.
Tiền khách sạn mỗi tuần thôi
Triệu tư đồng bạc đi toi một lèo.
Cơm phần, hủ tiếu, giò heo
Cho con tầm bổ chống chèo khoa thi
Thêm tiền đưa rước taxi
Cộng vô hai triệu, vị chi... tròm trèm.
Mấy lần làng nướng, làng nem
Mỗi ngày một cữ, mồi hèm “đưa cay”.
...Ngày về, nhẩm tính bàn tay
Thôi rồi năm triệu, nó “bay” số tròn.
Nghe qua, mẹ hĩm thoáng buồn
Đi thi gì muốn “đứt” luôn con bò!
“Bà ơi, bà khéo so đo”
Hết một con bò, có... đáng là bao
Sá gì cái chuyện tốn hao
Miễn con thi cử, đỗ cao... tui mừng”.
*
* *
Vy Linh thấy trái tim mình đập mạnh. Cô ôm chầm lấy anh như vô thức. Bàn tay cô siết chặt lấy anh như không muốn phải xa nhau thêm một phút giây nào nữa.
Dạo này em hay tự hỏi mình câu hỏi ấy. Và những lúc như thế, em cứ nghĩ mãi về anh, dù chẳng còn lí do gì để làm thế. Em đã quên anh, quên rất lâu rồi, những nhớ những thương trong tim cũng nhạt lắm rồi...

Biết làm sao khi con tim đã thôi thổn thức chờ mong em, biết làm sao khi mắt này không chỉ còn duy nhất một bóng hình, biết làm sao khi bàn tay không thể giữ chặt em, biết làm sao đây em?
Nếu như em có người yêu, em muốn mỗi tối trước khi đi ngủ anh hãy dành cho em hai phút thôi anh nhé, để em được đọc tin nhắn chúc ngủ ngon của anh, anh có thể làm điều đó vì em được mà phải không anh?

“Tại sao ông lại đi lâu vậy? Ông có biết rằng cuộc sống của con trai tôi đang gặp nguy hiểm không? Ông không có bất kỳ ý thức trách nhiệm nào à?”
Bác sĩ mỉm cười và nói:
“Tôi xin lỗi, tôi không ở trong bệnh viện & tôi đã đi nhanh nhất có thể sau khi nhận được cuộc gọi. Và bây giờ, tôi muốn anh bình tĩnh lại để tôi có thể làm công việc của tôi …”
“Bình tĩnh thế nào được nếu là con trai của ông đang nằm trong căn phòng này , ông sẽ bình tĩnh được không ? Nếu con trai của ông sắp chết ông có bình tĩnh nổi không?” – Cha cậu bé nói một cách giận dữ.
Bác sĩ mỉm cười một lần nữa và trả lời:
“Tôi sẽ nói lại những gì trong Sách Thánh viết” Chúng ta đến từ cát bụi và sẽ trở về cát bụi , may mắn là tên của Thiên Chúa” Các bác sĩ không thể kéo dài cuộc sống. Hãy đi và cầu nguyện cho con trai của anh, chúng tôi sẽ làm những gì tốt nhất nhờ ân điển của Đức Chúa Trời ”
“Đưa ra lời khuyên khi ông không quan tâm luôn dễ dàng như vậy” – Cha cậu bé nghĩ thầm .
Ca phẫu thuật mất khoảng vài tiếng đồng hồ, sau đó các bác sĩ bước ra khỏi phòng phẫu thuật với những nụ cười rạng rỡ.
“Cám ơn Chúa , con trai của anh được được cứu !”
Không chờ đợi câu trả lời của người cha, ông đã chạy như bay ra thang máy và không quên nói vọng lại “Nếu anh có bất kỳ câu hỏi nào, hãy hỏi các y tá !”
“Tại sao ông ta lại ngạo mạn thế chứ? Ông ta không thể chờ đợi một vài phút để tôi hỏi về tình trạng của con trai tôi sao?” – Cha cậu bé nói hằn học khi nhìn các y bác sĩ còn lại .
Y tá trả lời, nước mắt rớt xuống khuôn mặt của cô:
“Con trai ông ấy qua đời hôm qua trong một tai nạn giao thông, ông ấy đang bận mai táng cho con trai khi chúng tôi gọi ông tới bệnh viện phẫu thuật cho con trai anh. Ông ấy đã cứu được cuộc sống của con trai anh và bây giờ ông ấy lại chạy đi để hoàn thành nốt việc chôn cất con trai mình.”
ĐẠO ĐỨC RẤT KHÓ ĐỂ ĐÁNH GIÁ BẤT CỨ AI … bởi vì bạn không bao giờ biết cuộc sống của họ như thế nào và những gì họ đang trải qua”
1. Nàng vô cùng bướng bỉnh, lúc nào cũng thích đứng trên nhiều người khác. Việc nàng xuất hiện trong tim hắn cũng khiến hắn giật mình thon thót. Đôi khi là sợ. Sợ nàng quá chủ động và sợ nàng quá kiêu hãnh để yêu thương một người. Câu nói mà hắn ấn tượng nhất bởi nàng là câu:
- Tớ có thể yêu cậu, tớ cũng có thể quên cậu, ngay lập tức!
Cơn mưa mùa hạ vội vã, hắn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nàng, siết chặt thật chặt, mắt môi mờ nhạt bởi những hạt mưa. Tim hắn run bắn như lần đầu bị điểm kém và sợ bố mẹ vạch mông cho ăn roi. Lần này, trước mặt một cô gái, hắn thấy mình gục ngã.
- Cậu về đi, tớ ổn!
Nàng quay đi, bóng nước chạy theo từng gót chân của nàng. Đôi giày búp bê màu đỏ ướt sũng, mái tóc màu hạt dẻ buộc đuôi gà nhỏ giọt vì mưa hắn tần ngần.
“Này, đừng đi chứ! Chờ tớ!”
Nàng vẫn đi, bước không nhanh không chậm. Trời vẫn mưa, hạt không to không nhỏ. Mọi thứ đều đều như một bức tranh nửa tĩnh nửa động. Hắn đứng im trong một bầu xám xịt. Xám xịt mưa và xám xịt của tâm hồn trống rỗng.
Sinh nhật tuổi mười tám, hắn cùng mưa. Và nàng đi mất.
2. Hắn là một tên con trai cao ráo, khỏe mạnh, rắn rỏi. Hắn truyền cả những nhiệt huyết và sôi nổi đối với trái bóng tròn cho tim nàng khẽ hát. Nàng thích hắn, thích cái cách hắn suy tư trầm ngâm, thích cái cách hắn đỏ lựng mặt khi bị trêu chọc. Hắn là con trai mà dễ thương như con gái, má cũng hây hây hồng. Nàng thích lắm.
Nàng khác với những cô gái vây quanh hắn, bởi nàng không xinh nổi bật, không khéo nổi trội. Nàng rất bình thường. Nàng chỉ là người biết cách chủ động mà thôi.
Chiều lá bay, nắng vàng nhạt, sân trường nhấp nhô nắng, nàng chạy lại ghế đá hắn đang ngồi, mở tay hắn ra và đặt vào đó một nhành cỏ bốn lá.
- Cho cậu này! May mắn vào sáng mai nhé!
Nàng chờ hắn bỡ ngỡ một lúc rồi mỉm cười chạy vụt đi. Chiến thuật gây thương nhớ bắt đầu từ giây phút đó. Nàng lém lỉnh dõi theo hắn, nàng cất nhắc từng chút một khi xuất hiện trước mặt hắn. Lúc nào cũng là vô tình nhưng cố ý, lúc nào nàng cũng thấy vui vui, rồi dần dần niềm vui ấy trở nên thân thiện quá đỗi. Nàng vờ hờn.
- Cậu cứ để tớ theo cậu mãi thế? Đuổi theo tớ một lần có được không?
3. Hắn không nhớ rõ mình và nàng đã quen nhau chính xác từ lúc nào. Nhưng trong trí nhớ của hắn, lúc nào cũng là nàng xuất hiện nổi bật trước tất cả. Những đứa con gái khác khen hắn tài giỏi, làm quen với hắn bằng những lá thư trong ngăn bàn. Chỉ riêng nàng chạy đến, vỗ vai và đặt vào tay hắn cái thứ mà hắn đang cần. Chỉ có vậy, buổi chiều đó ghi dấu một nụ cười đẹp như thiên thần…
Cho đến khi nàng khóc. Nàng ấm ức vì ai đó bóng gió sau lưng, vì ai đó khen chê một đôi đũa lệch. Với hắn, điều đó không quan trọng. Hắn là con trai, hắn thích người yêu hắn vô tư, hắn thích vẻ hồn nhiên và tinh nghịch nơi nàng. Nhưng cũng vì hắn là con trai, nên hắn vô tâm đến mức chẳng nhận ra nàng buồn như thế nào, nàng tủi ra sao.
Hắn có lần còn bông đùa những chuyện rất vặt vãnh, kiểu như:
- Chia tay cậu tớ còn nhiều sự lựa chọn khác mà, thế nên hãy giữ lấy tớ đi, nhé!
Hắn đùa, nhưng hắn không biết nàng đau. Cái cách hắn nói mà khuôn mặt cười toe khiến nàng rơm rớm. Vậy là chiều đó mưa to, hắn bị nàng cho vài thụi vào lưng, ủn xuống xe giữa đường, nàng phóng một mạch về tận nhà, bỏ mặc hắn lếch thếch đi bộ, vừa đi vừa tự hỏi: “Mình vừa nói gì sai?”
Sinh nhật tuổi mười bảy, hắn cùng mưa. Và nàng đi mất.
4. Nàng từng bắt gặp hắn đi trên phố với một ai đó, không phải bạn gái trên lớp, không phải chị em gái ở nhà. Là một-người-rất-lạ…
Nàng bâng quơ nghĩ đến chuyện rời xa hắn một thời gian. Bởi lẽ hắn dù vẫn yêu thương nàng đấy, vẫn quan tâm nàng đấy, nhưng có phần hời hợt. Nàng tự nghĩ liệu có phải vì mình là người chủ động quá nhiều nên hắn đâm ra chán ngán? Liệu có phải vì nàng đã trao đi yêu thương trước tiên và nhiều hơn hắn để rồi nàng mới là người phải suy nghĩ về chuyện của cả hai?
Hắn lúc nào cũng cười toe, lúc nào cũng đỏ lựng má khi nói về chuyện tình cảm. Chỉ có cái nắm tay của hắn mới khiến nàng đủ dũng cảm để tin rằng hắn thật ra có yêu nàng. Bởi cái nắm tay ấy rất ấm, mạnh mẽ và rắn rỏi. Từ những lần chạm tay đầu tiên, nàng đã mỉm cười vì biết mình tìm đúng một bàn tay để nắm.
Chỉ có điều, nàng sợ đến một khi nào đó, khi mà nàng không đủ sức để nắm tay hắn chặt hơn nữa… thì hắn sẽ tự buông…
Ngày sinh nhật nàng trùng với ngày thi thử đại học lần một, cả lớp tất bật bài vở, hắn cũng không ngoại lệ. Và hắn đã quên.
Sinh nhật thứ mười tám, nàng cười trên nụ đắng. Bàn học ở nhà là bình hoa của mẹ, gói quà trên giá sách là của lũ bạn thân. Tuyệt nhiên chẳng có hắn tồn tại.
5. Sau chiều mưa vuột mất bàn tay nàng, hắn thấy mình vẫn ổn. Hắn chỉ sốt ba mươi tám độ năm, chỉ chút cháo nóng của mẹ và cái khăn lạnh đắp lên trán là khỏi. Hắn vẫn tung tăng trên sân với bóng và lũ bạn. Chỉ thiếu nàng ở hàng ghế người cổ vũ. Hắn có mông lung đôi chút, tim có nhói và hẫng đi nhiều nhịp, nhưng hắn vẫn ổn. Hoặc là cố làm ra mình có-vẻ-ổn.
Gặp nàng trên lớp, cái nhìn của nàng nửa hời hợt nửa quan tâm. Hắn thì lạnh nhạt hẳn. Hắn ghét cái kiểu khiến hắn phải chạy theo, khiến hắn phải lo lắng và nhẫn nại. Nàng là con gái, nàng được quyền đỏng đảnh, nhưng nàng quá lạnh lùng với tình cảm của hắn. Hắn có thể ngốc nghếch, có thể nhút nhát, nhưng chẳng lẽ qua cách thể hiện nàng chưa đủ tự tin về tình cảm của hắn? Có lẽ nàng muốn hắn chứng minh nhiều hơn thế, hoặc là nàng đã… chán hắn rồi.
Nghĩ tới đây hắn thấy hơi nhói. Hắn không dám nghĩ nữa, bởi những kỉ niệm với nàng đẹp như bài thơ mà nàng đang đọc, ấm áp như đám nắng đậu trên tán bàng già trên sân, nhẹ nhàng như những cơn gió vờn qua làn tóc mây của nàng mỗi chiều tan học. Hắn nhớ, nhớ ơi là nhớ!
“Này cậu, đừng bướng bỉnh rời xa tớ nhé?”
6. Sắp đến đợt thi thử lần hai, hắn vẫn bận tối mắt tối mũi để dành chút thời gian quan tâm đến cảm nghĩ của nàng. Nàng nhớ hắn cái kiểu nhớ rất lạ. Lúc nào cũng nhìn thấy hắn đâu đó trong tầm mắt, lúc nào cũng nghe thấy tiếng hắn dặn dò bên tai, thậm chí còn cảm giác được khoảnh khắc hắn lồng bàn tay to bản vào bàn tay nhỏ bé của nàng. Nói chung nỗi nhớ về hắn hiện hữu nhiều hơn nàng vẫn tưởng.
Và hóa ra, nàng không quá bướng bỉnh để biết cách tự quên đi một người. Thay vì học cách quên đi, nàng ôm thành nỗi nhớ. Nàng chỉ còn biết hai thứ trong suốt thời gian ôn thi: Đỗ đại học. Và hắn!
Tan giờ thi môn cuối của đợt thi thử thứ hai, nàng ra nhà xe lấy xe và ngóng một bóng hình quen thuộc. Thời gian trôi qua kẽ tay, mọi thứ đến nhanh hơn nàng nghĩ. Chuyện với hắn, thấm thoắt đã hai năm. Cho đến lúc nàng bắt đầu thấy mỏi mệt, nàng cảm giác mình đang dần là người chùn bước, thì nàng nghĩ đến chuyện buông tay.
Buông tay giống như giải thoát cho cả hắn và nàng. Như một cái kết dù không đẹp nhưng vẫn trọn vẹn cho chuyện tình thời áo trắng. Nàng có thể chờ hắn thêm một thời gian nữa, khi hắn đủ tự tin để khẳng định với tất cả rằng hắn yêu nàng chứ không đơn giản chỉ chứng minh cho một mình nàng. Nhưng liệu rằng hắn có muốn ngày ấy xảy ra không? Nói cách khác, hắn có thực sự còn tình cảm để quay trở lại với nàng như nàng hằng mong không?
Ra đến cổng trường gặp hắn, hắn gãi đầu gãi tai cười xòa.
- Cậu làm bài tốt không?
- Cũng ổn, thi thử thôi mà, không quan trọng lắm!
- Ừm…
- Sao chưa về nữa? Cậu đợi ai à?
- Ừ, đợi cậu.
- …
- Cùng đi đi!
Hắn và nàng dắt xe đi bộ song song trên con đường bằng lăng tím biếc. Hắn nhảy lên cao một đoạn, ngắt nhành bằng lăng nhỏ cài lên tóc cho nàng. Khoảnh khắc nàng ngước mắt lên chạm vào cái nhìn của hắn, nàng thấy giọt tròn chực tràn khỏi mi, còn hắn, tiến lại gần nàng hơn một chút.
- Mình dừng lại ở đây, nhé!
- …
- Sau kì thi này tớ đi du học rồi. Xin lỗi cậu vì tất cả.
- …
- Khi xa tớ đừng quá bướng bỉnh và kiêu kỳ, hãy để cơ hội cho đứa con trai nào đó tốt hơn tớ ở bên cạnh quan tâm cậu, lo lắng và chăm sóc cho cậu. Khi xa tớ cũng đừng lì lợm thức quá khuya, đừng ăn mì tôm vào buổi tối chỉ vì mẹ vắng nhà. Khi xa tớ chăm chỉ tập thể dục đều đặn mỗi sáng để giữ gìn sức khỏe. Được không? Hứa với tớ được không?
Hắn nói với ánh mắt hoe đỏ, bàn tay nắm lấy tay nàng tự lúc nào, hờ hững chứ không nắm chặt, nàng bất giác thấy lạnh, thấy cô đơn và thấy mình chìm trong một khoảng không chới với.
- Lo lắng cho tớ à? Sợ tớ không quên được cậu à?
Hắn ôm nàng vào lòng, kéo đầu nàng tựa lên vai hắn, vuốt tóc đuôi gà buộc cao bởi một sợi dây nơ màu đỏ.
- Tớ có thể yêu cậu, tớ cũng có thể quên cậu, ngay lập tức!
Cơn mưa mùa hạ vội vã, hắn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nàng, siết chặt thật chặt, mắt môi mờ nhạt bởi những hạt mưa. Tim hắn run bắn như lần đầu bị điểm kém và sợ bố mẹ vạch mông cho ăn roi. Lần này, trước mặt một cô gái, hắn thấy mình gục ngã.
- Cậu về đi, tớ ổn!
Nàng quay đi, bóng nước chạy theo từng gót chân của nàng. Đôi giây búp bê màu đỏ ướt sũng, mái tóc màu hạt dẻ buộc đuôi gà ướt sũng, hắn tần ngần.
“Này, đừng đi chứ! Chờ tớ!”
Nàng vẫn đi, bước không nhanh không chậm. Trời vẫn mưa, hạt không to không nhỏ. Mọi thứ đều đều như một bức tranh nửa tĩnh nửa động. Hắn đứng im trong một bầu xám xịt. Xám xịt mưa và xám xịt của tâm hồn trống rỗng.
Sinh nhật tuổi mười tám, hắn cùng mưa. Và nàng đi mất.
***
Hắn sau thời gian du học có trở về Việt Nam và tìm gặp lại nàng. Song nàng vẫn là cô gái như xưa, bướng bỉnh và kiêu kỳ đến mức không cho phép bất cứ chàng trai nào bước vào trái tim mình trừ khi nàng thực sự muốn thế và thực sự là người chủ động.
Hắn không định tìm cách làm quen lại với nàng vì hắn nghĩ mình không xứng đáng. Song đâu đó trong những câu chuyện với bạn bè, nàng vẫn hay kể về mối tình thời áo trắng, về một người con trai đầu tiên cho nàng biết cảm giác mật ngọt và vị đắng của tình yêu.
"Thật ra tình yêu không quá khó như chúng ta vẫn nghĩ đâu, còn có cái gì đó nhẹ nhàng và bình yên hơn thế nhiều lắm. Tao ấn tượng nhất là lúc hắn sắp bỏ rơi tao, hắn khuyên tao đủ thứ, nghe ấm lòng mà xót lắm mày ạ. Thế là từ lúc đó tao chỉ biết có hắn để yêu thôi. Kể cả khi hắn đi xa cả nửa vòng trái đất. Tao thật ngốc, mày nhỉ?"
Cô gái ngồi trà chanh cùng những người bạn nói chuyện ở ngay sát bên cạnh, hắn mỉm cười vì nghe đâu đó thi vị giống như chuyện của mình. Hắn đã tin tưởng rằng đó là một ai đó không phải nàng. Bởi nàng sẽ không thừa nhận yêu hắn như thế, nàng sẽ nói rằng vì ghét hắn mới chờ hắn về để trả thù. Cô gái ấy đáng yêu và giống hệt nàng, nhưng chắc chắn không thể là nàng. Hắn vẫn đinh ninh là thế.
Cho đến lúc hắn quay người lại, cô nàng cùng những người bạn cũng lên xe đi mất. Tóc đuôi gà buộc bằng sợi dây nơ màu đỏ, đôi giày đỏ, chiếc vòng tay hình cỏ bốn lá…
Hắn bần thần nhận ra điều gì đó rất đỗi thân quen. Vậy là, hắn cố sức để đuổi theo. Còn chuyện hắn có đuổi theo để tìm gặp lại nàng được hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Ai đó sẽ tin rằng hắn gặp được nàng, ai đó sẽ cho rằng hắn nhận nhầm người, và ai đó nghĩ rằng hắn đã quá muộn để bắt kịp được hạnh phúc một lần nữa.
- Alo?
- …
- Alo?
- Có phải là Du không?
- Phải. Mình là Du. Xin lỗi cho hỏi ai vậy?
- Là bạn gái của anh ấy.
- Xin lỗi. Mình không hiểu? Có phải bạn nhầm số không?
- Không. Tôi là bạn gái của anh ấy.
- Bạn gái ai?
- Anh ấy. Hoàng Bảo Phong.
Cô gái đó nói với Du, "Tôi là bạn gái của anh ấy". Sau khi nghe xong tên "anh ấy", Du thở dài, uể oải nói :
- Ừ xin lỗi. Nhưng tôi mới là hiện tại.
Và cúp máy. Máu nóng đã dồn lên tới tận đỉnh đầu.
Một ngày đẹp trời, mà sao đi gặp toàn những chuyện đâu đâu.
***
Việc Phong ngày trước từng yêu một cô gái không phải là chuyện xa lạ với Du. Du biết điều đó, biết cả việc anh ấy từng yêu cô ấy như thế nào, biết những điều nỗ lực anh ấy đã làm vì cô ấy, biết cả trái tim anh đã đau khi mà tình yêu đó rời xa trong lừa dối và không một chút tôn trọng.
Du biết hết. Nhưng Du thông cảm. Du rất thông cảm cho Phong. Không phải là tình đầu của một ai đó chẳng có gì là sai cả. Và không phải là một mối tình đầu tốt đẹp thì cũng không có nghĩa là nên chôn vùi mãi mãi, để nhắc nhớ nó như một vết thương rất sâu trong tâm hồn.
Phong cần được tha thứ. Và Du đã tha thứ cho Phong bằng một cách rất nhẹ nhàng. Là quên.
Ngày Phong yêu Du, Phong đã rất giản dị nói với Du thế này: "Hãy quên đi những điều đã qua trong quá khứ của anh. Anh không cảm thấy xấu hổ vì nó. Nhưng vì em là một cô gái tốt, nên em không cần phải biết về nó. Vì đứng trên phương diện tình cảm, nó – cái quá khứ đó – làm người mà em yêu cảm thấy đau".
Vì biết Phong cảm thấy đau, Du đã dựa đầu vào vai anh, vòng đôi tay bé nhỏ của mình ra ôm lấy anh và thì thầm rất khẽ :
- Em biết.
Khi bạn thử bắt đầu tình yêu với một ai đó, dù chuyện người ấy làm có động trời đến thế nào đi chăng nữa, chỉ cần người ấy cảm thấy ổn, bạn vẫn có thể chấp nhận.
Cũng như vậy, khi bạn bắt đầu tình yêu với một ai đó, chuyện người ấy thấy đau lòng, bạn tuyệt đối né tránh không bao giờ nhắc đến. Vì bạn biết hơn ai hết khi người ấy đau, thì trái tim bạn sẽ vô cùng… vô cùng nhức nhối.
Du đã nghĩ vậy, và hiểu vậy. Để suốt từng ấy tháng năm bên cạnh Phong, Du rất dịu dàng và yêu thương anh hết mực.
Du biết Phong rất thích hồng bạch, bánh kem và những điều nhẹ nhàng.
Du biết Phong rất thích cà phê đen đắng, kẹo trà chanh và cảm giác một mình.
Du biết tính Phong rất cố chấp. Khi làm gì đều muốn làm đến cùng, không muốn bị ai ngăn cản.
Du biết Phong là một người lặng lẽ, yếu đuối và rất dễ tổn thương…
Du biết hết tất cả những điều đó. Bởi vì, Du yêu Phong. Du rất rất yêu Phong.
Và Du nghĩ tình yêu đối với một người, là tự do để người ấy toàn vẹn là chính mình. Và hết lòng hết sức cố gắng khiến người ấy thấy vui vẻ, hạnh phúc. Dù chỉ là trong suy nghĩ, cũng chưa bao giờ Du muốn Phong buồn.
Vì vậy mà những lúc bên Phong, Du thường rất vui vẻ. Chỉ cần là ở bên Phong, Du đều cảm thấy vui vẻ.
Du yêu Phong bằng tất cả những gì mình có. Bằng những buổi chiều rất muộn Du đến nhà Phong đưa cho anh một chai nước suối mát lạnh và vài chiếc bánh bao. Những lần Du dậy từ sớm nấu nướng rồi đi 3 tuyến xe bus sang chỗ Phong thực tập chỉ để đưa cho anh một hộp cơm vì biết rằng anh không thể ăn đồ ăn ở ngoài. Những ngày mà Phong mệt mỏi chỉ muốn ở một mình, Du lại lặng lẽ viết những tấm thiệp đỏ, trang trí bằng những hình thù ngộ nghĩnh, đan cài cảm xúc tươi vui và đầy an ủi cho Phong. Những lần mà Du mặc một chiếc váy trắng tinh, thả xõa tóc, ôm bó hoa hồng bạch đứng trước cổng trường Phong, cười rạng rỡ khi anh bước đến. Bằng tất cả tình cảm của mình, Du chỉ muốn làm những điều tốt nhất có thể cho Phong.
Nhiều lúc bạn bè Du và cả Phong đều đặt ra một câu hỏi, Phong đã làm gì mà được Du yêu thương nhiều đến như thế.
Thật ra, Phong chẳng làm gì quá nhiều cả. Phong chỉ bước chân vào cuộc đời Du. Trao tình cảm và một trái tim đầy thương tổn của mình cho Du. Thi thoảng làm Du bật khóc vì hạnh phúc, thường xuyên khiến Du gai người vì sự im lặng. Phong chỉ yêu Du chừng mực và vừa phải như một con chim đã sợ cành cây cong. Phong luôn né tránh, luôn sợ hãi, luôn cô lập, luôn im lặng, và luôn làm Du tổn thương, dù cho Du biết, anh ấy thật tâm một lòng một dạ yêu mình.
Thật ra, Phong chẳng có gì tốt. Một người con trai như vậy chẳng có gì tốt.
Nhưng mà mọi người vẫn thấy đấy, Du vẫn yêu Phong, dịu dàng và đầy can đảm.
***
Rồi tới khi cô gái đó xuất hiện và quyết tâm đảo lộn mọi thứ.
Phong tới tìm Du. Nhìn sâu vào mắt Phong, Du biết Phong không ổn. Cô chỉ thở dài rất khẽ, sau đó lấp liếm bằng một nụ cười.
- Anh có muốn đi cà phê phim không?
Một trà bạc hà và một cà phê đen đặc. Căn phòng nhỏ vô cùng ấm cúng. Bộ phim Du chọn vừa nhẹ nhàng vừa hài hước lại tình cảm. Dự đoán là phim bom tấn của năm. Nhưng mà chẳng ai còn tâm trí để thưởng thức bộ phim đó nữa.
Cốc cà phê đã cạn đáy mà ly trà bạc hà vẫn còn nguyên. Du nhăn mặt, le lưỡi cười :
- Lần đầu uống cà phê đen. Quả thực là không quen.
- Ngốc! Sao lại uống làm gì? Em có biết uống đâu? Rồi say cà phê ra đó đấy.
Du lắc đầu, nắm lấy tay Phong và áp lên má mình.
- Những điều anh thích, em đều muốn thử dù chỉ một chút. Em muốn nhìn nhận cuộc sống này bằng ánh mắt của anh. Vì, em muốn hiểu anh.
Phong gật đầu, nhắm mắt. Du cũng nhắm mắt, cố ngăn cho nước mắt mình khỏi rơi ra. Vì Du biết giờ phút này, vị đắng chát trong cổ họng cô cũng không đắng bằng trái tim cô lúc ấy. Du biết, Phong đã chông chênh. Du biết, cô gái ấy vẫn còn quá nhiều sức ảnh hưởng đến Phong.
Nhưng mà, Du không thể trách anh ấy…
Du hoàn toàn không thể trách anh ấy…
- Nếu như có một ngày anh làm chuyện có lỗi với em, thì em sẽ đối xử với anh thế nào?
- Không thế nào cả.
- Tại sao?
Du ngưng cắt bánh, hướng ánh mắt mình lên đối diện với cái nhìn đang đầy thắc mắc của Phong, trả lời rất đơn giản :
- Nếu anh làm chuyện có lỗi với em, em sẽ cảm thấy đau lòng lắm. Nhưng vì em là một cô gái tốt, nên anh sẽ không làm thế. Vì đứng trên phương diện tình cảm, điều đó – chuyện có lỗi với em – làm em, cảm thấy đau.
Du lặp lại hầu như là hoàn toàn những lời nói của Phong làm anh hơi sững sờ. Cuối cùng anh quay đi, chỉ nói rất nhỏ.
- Anh biết rồi.
Một câu ấy của Phong đã khiến Du lại tiếp tục tin tưởng một cách hoàn toàn và trọn vẹn. Một câu ấy của Phong đã biện minh cho những lần thất hẹn và những cái im lặng dài hơn cả nước mắt chảy vào lòng Du. Một câu ấy đã ngụy trang cho anh một vỏ bọc vô cùng hoàn hảo, để dối lừa và (có thể) rời xa Du…
Điều mà đến cả nằm mơ, Du cũng thấy đau đớn.
***
Gần đây Phong hoàn toàn lấy đủ lý do để bận bịu với Du. Cô chấp nhận tất thảy, kể cả sự vô tâm của anh. Cho tới một ngày…
Ngày mà Du tin rằng mình hoàn toàn không thể tiếp tục nỗ lực để ở bên cạnh Phong được nữa.
Phong nói với Du rằng anh ấy phải đi thực tập một tuần. Vì nơi thực tập khá xa cho nên sẽ không về nhà. Du gật đầu đồng ý. Sau đó nhớ ra một chuyện, Du lại kéo tay anh, hỏi :
- Vậy ở đó anh ăn ngoài sao?
- Em đừng lo. Anh ở với bạn, tụi anh sẽ nấu nướng.
Du mỉm cười. "Vậy, anh phải giữ gìn sức khỏe nhé."
Tuần đó cũng là lúc Du thi học kì.
Ngày thứ 6, kết thúc môn thi thứ 3, Du nảy ra ý định tới gặp Phong. Phần vì muốn khiến anh bất ngờ, phần lớn nhất là bởi vì cô rất rất nhớ anh.
Bất chợt Du nhớ tới cuộc điện thoại ban sáng. Trong lòng hơi khó chịu, Du nhủ thầm "Mặc kệ thôi. Người ta có quyền nói linh tinh. Chỉ cần mình không nghĩ linh tinh là được."
Du đã không nghĩ linh tinh. Du mặc chiếc váy màu trắng tinh Phong tặng, mua một bó hồng bạch lớn, rồi nghĩ sao lại đi đặt một chiếc bánh kem thật ngon và vui vẻ đi tới chỗ Phong.
Đợi mãi ngoài cổng trường mà không thấy Phong tới, Du bèn lấy điện thoại gọi cho anh. Hai lần, ba lần, Phong đều không nghe máy. Nghĩ rằng Phong đang bận rộn thực tập, Du từ bỏ ý định làm phiền anh, tiếp tục đứng ngoài cổng trường đợi.
Trời về trưa nắng lên rất nhiều. Bó hoa trong tay Du ủ rũ vì thiếu nước, bàn chân cũng mỏi dần. Sau đó Du nhìn bó hoa, rồi thì thầm với nó :
- Ngoan nhé! Gắng đợi anh ấy thêm một lát nữa thôi.
Du cứ đứng như vậy chờ Phong. Trong lòng cứ nghĩ tới lúc Phong đang mệt mỏi lại thấy mình, nhất định sẽ rất vui vẻ. Giống như những khi Phong tới, dù có đang mệt mỏi cỡ nào, Du cũng thấy hạnh phúc.
Nhưng mà Du đã đợi mãi, đợi tới khi trời về chiều muộn. Bàn chân mỏi nhừ mà vẫn không thấy Phong đâu. Cô rút điện thoại ra, không một cuộc gọi nhỡ, không một tin nhắn.
- Anh ấy đang làm gì thế nhỉ? Bụng mình đói meo rồi.
Du lại tiếp tục gọi điện. Nhưng đáp lại cô lúc này là giọng nói của tổng đài viên "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau."
- Hay là hôm nay anh ấy mệt, nghỉ ở nhà? Cũng tại mình. Ai bảo qua mà không báo trước. Lo quá. Nhỡ anh ấy có chuyện gì thì sao nhỉ? Chi bằng đi về nhà anh ấy xem sao.
Nghĩ vậy, Du lại mải mốt đi ra bến xe bus. Chiếc giày búp bê khiến cô đi lại dễ chịu hơn giày cao gót. Nhưng vì đã đi vào nó cả ngày nên bàn chân cô bắt đầu nhức mỏi, ngón chân út đã sưng phồng lên.
Du xuýt xoa, cố gắng cắn răng đi thật mau vì trong lòng tràn đầy lo lắng. Cho tới khi tới bến xe bus, ánh mắt Du tối sầm. Bó hoa và chiếc bánh kem thắt ruy băng hồng trên tay cô rơi xuống đất không một chút cảm xúc.
Đó có phải là người con trai mà cô từng tin tưởng rằng sẽ không làm tổn thương cô đó không?
Đó có phải là người con trai mà cô đã luôn mong muốn người ấy vui vẻ, hạnh phúc đó không?
Đó có phải là người con trai mà cô đã yêu hết lòng, tin tưởng hết lòng, vì người ấy mà chịu không biết bao nhiêu ấm ức, tủi thân đó không?
À không. Phải hỏi là, đó có phải cô gái mà anh ấy đã từng nói rằng "Sẽ không bao giờ gặp lại" đó không?
Bàn tay Phong đang nắm lấy tay cô gái ấy khiến Du cứ ngỡ như rằng chính bàn tay ấy, bàn tay to ấm cô từng áp vào má và cảm thấy hoàn toàn bình yên đó, đang bóp nát trái tim bé nhỏ của cô.
Du cắn chặt môi mà nước mắt vẫn rơi ra, nhòe nhoẹt, mờ mịt.
Phong vẫn chưa nhận ra sự có mặt của Du. Xe bus từ từ chạy tới. Bên kia đường, Phong cũng đang cài dây mũ bảo hiểm cho cô gái đó một cách vô cùng dịu dàng. Dù cho chính cô gái ấy đã từng hất đẩy bàn tay của anh ra, dành cho anh sự lừa dối và thiếu tôn trọng đầy tổn thương nhất.
Thế mà Du đã cho rằng, người con trai ấy, sẽ không bao giờ làm tổn thương mình…
"Thì ra, yêu anh nhiều như thế, cũng vẫn không đủ. Thì ra, hạnh phúc của em là được yêu anh toàn vẹn. Nhưng mà hạnh phúc của anh, lại không phải yêu em toàn vẹn. Thì ra, trong tình yêu, chỉ một người cố gắng luôn luôn là không đủ…"
Đúng lúc chiếc xe bus gần tới, Phong liếc sang bên đường. Và anh bỗng nhìn về phía ấy bằng một ánh mắt đầy kinh ngạc, bối rối, và tổn thương.
Phong hấp tấp chống chân xe máy, không nói không rằng, chạy qua đường. Nhưng dòng xe cộ đông đúc đã ngăn anh lại. Anh đứng bên này, nhìn người con gái đang vô hồn như tượng đá, rơi nước mắt, hét lên :
- Du! Đợi anh. Đợi anh. Đợi anh giải thích. Du, anh xin em. Đợi anh…
Cô gái đó chỉ đứng lặng lẽ như vậy, khuôn mặt không chút cảm xúc, chỉ có nước mắt vẫn rơi, tuột qua gò má, chảy vào môi, rất mặn, rất đắng.
Cuối cùng, cô lấy hết sức lực, cố nặn ra một nụ cười, thì thầm rất nhỏ. Không phải nói với Phong, mà là để nói với chính mình.
- Tạm biệt…
Xe bus tới. Du bước lên. Bỏ mặc bên kia giọng nói pha lẫn nước mắt của người con trai mà cô yêu dấu.
Giọng nói ấy, hình bóng ấy, nụ cười ấy, tất thảy thuộc về người ấy, đều đã không đủ sức níu giữ cô lại nữa. Chỉ vì trái tim cô giờ này, đã vỡ tan…
Một lần, Du ngước lại đằng sau, nhìn ánh mắt anh ấy sượt qua khuôn mặt mình, Du bèn nhắm mắt lại. Tất thảy mọi thứ đều im lặng. Du không còn nghe thấy gì nữa. Thậm chí cả giọng nói của anh ấy, cô cũng không còn nghe thấy nữa.
Có thể Phong đã không còn cần một người yêu anh hơn cả bản thân mình. Có thể Phong đã không còn cần một người luôn tin tưởng và tôn trọng anh hết lòng. Có thể Phong đã không còn cần một cô gái thật tâm hết lòng hết dạ vì anh ấy. Có thể Phong đã không còn cần Du như anh ấy đã từng cần nữa thì, Du cũng không thể chối bỏ là mình đã yêu anh ấy hơn chính bản thân. Không thể chối bỏ rằng mình vẫn luôn tôn trọng anh ấy rất nhiều, như ngày đầu tiên. Không thể chối bỏ rằng mình vẫn thật tâm thật lòng với anh ấy, với chỉ riêng một mình anh ấy…
Nhưng mà yêu chỉ là chuyện của một người. Tổn thương cũng chỉ là chuyện của một người. Yêu Phong và tổn thương vì Phong chỉ là chuyện của Du, chẳng liên quan gì tới Phong cả. Vậy thì từ bây giờ, chấm dứt tình yêu của mình đối với anh ấy, chấm dứt sự tổn thương mình chịu dựng vì anh ấy, cũng là chuyện của Du, hoàn toàn không liên quan đến Phong.
Trước nay đều không liên quan tới Phong.
Du từ từ mở mắt. Lấy tay lau nước mắt để nhìn anh cho thật rõ trước khi rời xa. Cô biết, đây sẽ là lần cuối cùng cô nhìn anh bằng ánh mắt yêu thương như vậy. Cũng có thể sẽ là lần cuối cùng cô nhìn thấy anh. Vì sau một tình yêu sâu sắc, có một nỗi tổn thương lớn lao như biển cả, Du không thể nào vì anh, mà khiến mình tổn thương thêm được nữa.
Chính vì đã yêu như thế, nên mới chấp nhận rời xa.
Thế gian này có biết bao nhiêu cuộc gặp gỡ. Cuộc gặp gỡ với Phong, ngày đó Du đã ước rằng nó là Định mệnh duy nhất và sau cuối của cuộc đời mình. Cho đến giờ phút này, Du chỉ ước rằng những cơn sóng lòng anh nguôi dịu và trả lại anh tất thảy… tất thảy bình yên…
Em nhảy vào cuộc đời tôi, à không, nick yahoo của tôi sau khi tôi đăng lên facebook vỏn vẹn hai chữ“chia tay !"…
Em nói “Chờ mãi mới tới ngày này, hẹn hò với em nhé, thích anh cũng hai năm rồi còn gì…”
Tôi đang buồn mà cũng phải phì cười… Cái giọng điệu này của em sao giống Hân quá thể. Hân của tôi cũng thường nói toẹt những gì cô ấy nghĩ trong lòng, không kiêng nể, không thèm quan tâm xem đối phương sẽ nghĩ gì về mình…
Hân của tôi? Nghe xa lạ quá, cô ấy không còn là của tôi nữa rồi… Đang miên man với suy nghĩ về Hân, bỗng nghe tiếng gọi trên yahoo, tôi giật mình…
"Này anh kia, có hẹn hò với em không thì bảo"
"Hẹn, mai nhé?"
Mai, tôi dậy kha khá sớm, chắc tại vì… nhớ Hân. Ngày nào cũng vậy, cô ấy thường gọi tôi vào lúc sáu giờ sáng. Như một thói quen cố hữu, vài ngày nay không có Hân, tôi vẫn mò dậy vào lúc sáu giờ sáng, chẳng cần đặt chuông báo thức… Và mỗi lần như thế, tôi lại nghĩ đến cô ấy…
Tôi cứ nằm trên giường, để nỗi nhớ cào cắn trái tim… Hân là người nói lời chia tay với tôi. Lý do "không hợp".
Ừ, lý do muôn thuở và chẳng có gì để bào chữa, chúng tôi thống nhất sẽ không làm phiền cuộc sống của nhau, dù bất kỳ chuyện gì xảy ra… Nghĩ đến vẫn thấy đau đau, nhoi nhói ở đâu đó. Lý trí và trái tim luôn luôn không chịu nhường nhịn nhau như thế…
Sáu rưỡi, chuông điện thoại reo, là em! Tôi chưa kịp nói gì thì đã thấy em cất giọng nheo nhéo…
- Này anh, nhớ đúng tám giờ nhé. Trễ một phút cũng không được đâu!
- Trễ một phút cũng không được cơ à? Vậy đồng hồ của em chính xác là mấy giờ, để anh còn chỉnh lại đồng hồ của anh…
- Haha…
Cô gái bên đầu dây kia vẫn giữ giọng điệu trẻ con như xưa. Khi chúng tôi gặp nhau, em mười sáu tuổi. Cô gái với hai bím tóc lúc la lúc lắc không ngừng, ánh mắt to tròn mà mỗi khi soi mình vào đó, tôi lại lúng túng vì sự trong sáng quá đỗi ấy. Em yêu tôi cách đây hai năm. Khi em tỏ tình, tôi đã từ chối. Tôi bảo em: "Trẻ con lo mà học đi". Em ngúng nguẩy: "Em sẽ chờ cho đến khi anh và chị Hân chia tay, chắc lúc ấy em cũng đủ tuổi để yêu rồi…". Và giờ thì em đã chờ được điều đó. Vì em biết xem bói, hay vì tôi và Hân không giữ nổi tình yêu? Xa thì nhớ, gần thì giận dỗi… Yêu như một thói quen khó bỏ, như một sự lấp đầy cho những khoảng thời gian dư thừa…
Tôi vớ lấy dao cạo râu và đủng đỉnh bước vào phòng tắm… Mấy ngày nay không cạo râu rồi. Không có Hân, mọi việc cũng như chậm trễ lại thì phải…
8h3’, tôi có mặt đúng nơi em hẹn. Em hẹn tôi đi ăn phở gà. Một cô gái kì quặc nhất mà tôi từng thấy. Người ta hẹn hò thường ở quán kem, quán café lãng mạn xinh xắn chứ nhỉ. Nhớ ngày đầu hẹn hò với Hân, chúng tôi đã có một buổi tối ngọt ngào ở quán café treo rất nhiều chuông gió. Những tiếng chuông leng keng hòa với lời nói trong vắt của Hân làm tôi mê đắm...
- Anh trễ 3’ – Mải suy nghĩ, tôi giật mình bởi tiếng nói lanh lảnh của em…
- Anh xin lỗi nhé, đường tắc quá…
- Phải phạt!
- Em đanh đá!
Em cười toe toét, khoe răng khểnh. Bất giác tôi giật mình khi nhìn thấy nó. Hân cũng có răng khểnh hệt em, đúng chỗ đó, bên phải. Nhìn thấy nhiều lần rồi, nhưng chưa lần nào tôi lay động như lần này. Giống quá, thân thuộc quá…
Thấy tôi thần người, em không cười nữa, chăm chú nhìn tôi…
- Nhìn gì em?
Tôi chưa kịp trả lời, em đã quay sang nói với cô nhân viên phục vụ:
- Chị có rượu không?
- Có chị ạ
- Tốt quá… Lấy cho em một chai nhé…
Cô nhân viên mỉm cười gật đầu… Còn em, lại quay sang nói với tôi :
- Anh chuẩn bị chịu phạt đi. Em không thích bị leo cây, mà nhất lại là người em thích cho em leo cây thì càng không được!
Tôi phì cười, okie, uống thì uống. Em không biết là tửu lượng của tôi rất khá khẩm à? Nhưng nghe em nói em thích tôi một cách trực tiếp, tự dưng tôi thấy bối rối… Em cười như nắc nẻ "Anh chưa uống đã đỏ mặt rồi kìa."
Tôi cũng cười cùng em, mắt dán vào chiếc răng khểnh xinh xắn của em, lòng tự dưng cồn cào…
Cô nhân viên mang rượu và hai cái chén ra đặt lên bàn. Tôi mở chai rượu và rót vào một chiếc chén, đưa lên môi…
- Khoan khoan…
- Sao vậy? Chẳng phải muốn anh chịu phạt sao?
- Đâu đơn giản như thế…
Em vớ lấy chai tương ớt bên cạnh, đổ vào chén rượu của tôi, sau đó khuấy đều… Môi em mỉm một nụ cười rất… hút hồn…
- Em biết là một vài chén rượu không làm khó được anh. Thế nên như này mới là phạt chứ…
Tôi nhắm mắt nhắm mũi nốc cạn chén rượu ngai ngái cay cay ấy. Còn em, cười khanh khách rất vui vẻ. Thù này nhất định phải báo mới được…
***
Vài hôm sau, em lại gọi cho tôi, nói muốn đi ăn kem cùng.
Tôi tất nhiên đồng ý, em thú vị thế cơ mà… Còn tôi thì cũng cần lấp đầy khoảng thời gian rảnh rỗi để khỏi nghĩ về một ai khác…
Và càng thú vị hơn khi lần này, người trễ hẹn là em. Em cho tôi ngồi chờ tận 20’
- Em xin lỗi nhé…- Em lại cười toe toét, khoe răng khểnh…
Nhân viên mang hai ly kem đến bàn của chúng tôi, bao gồm một lọ tương ớt. Trước khi em đến tôi đã kịp bố trí rồi…
- Đến trễ thì phải chịu phạt. Bình đẳng giới mà…
Em nhìn tôi, cười tươi như hoa. Đưa thìa kem kèm tương ớt lên môi, bất chợt dừng lại, em nói:
- Em đến trễ vì muốn hôm nay thật xinh, ngắm nghía trước gương mãi. Anh thấy hôm nay em… có xinh hơn mọi khi không ?
Tôi giằng thìa kem từ tay em, giằng luôn cả ly kem đầy tương ớt của em rồi đổi cho em ly kem của tôi. Ừ, hôm nay em rất xinh, mà hôm nào em chẳng xinh.
Em nhìn tôi vét sạch ly kem tương ớt, ăn một cách ngon lành, cười ngất ngây…
Ăn kem xong, chúng tôi lang thang ở hồ Tây. Mùa này sen nở đẹp… Đứng trước một hồ sen bát ngát, tự dưng thấy tâm hồn cũng bình thản đến kì lạ. Tôi ngắt một bông, ngượng nghịu đưa cho em. Em lại cười, sao tự dưng tôi thấy xao động khi nhìn thấy nụ cười của em đến thế…
- Em cười rất đẹp – Tôi không kìm được lòng , nói với em…
- Anh có muốn lúc nào cũng được nhìn thấy em cười không?
- Muốn…
- Vậy yêu em đi…
Nắng chiếu vào gương mặt nhỏ của em, đôi má đang hồng lại càng hồng thêm…
Em và tôi yêu nhau từ ngày đó. Chóng vánh đến giật mình. Bạn bè hỏi tôi quên Hân nhanh thế, tôi chỉ cười qua loa. Quên hay không quên, chỉ có trong lòng tôi là hiểu rõ nhất. Tôi thấy mình thật độc ác khi lấy em thế vào chỗ của Hân. Em vẫn vô tư như thế, vẫn bày những trò quái đản để khiến tôi vui vẻ, vẫn yêu thương tôi bằng một tình yêu vô điều kiện. Tôi đón nhận nó, bằng một sự hài lòng đến day dứt…
Đôi khi, tôi gọi điện cho Hân bằng một số điện thoại khác và im lặng. Chỉ cần nghe thấy tiếng thở của cô ấy, tôi đã cảm thấy nỗi nhớ nhung được xoa dịu. Em vẫn không biết tôi luôn dõi theo Hân bằng một nỗi nhớ quay quắt, em vẫn hồn nhiên yêu tôi như em đang yêu..
***
Nửa năm sau, Hân nhắn tin cho tôi, nội dung nhớ nhung, muốn gặp tôi. Tim tôi như trẻ con nghịch ngợm, muốn lao thẳng ra ngoài. Tôi quên mất rằng hiện tại tôi là ai, tôi đã có những gì, vội vã phóng đến quán café mà Hân đã hẹn… Không có ai ở đó, thời gian cứ lặng lẽ trôi đi như trêu ngươi. Tôi ngồi rất lâu, rất lâu và mong ngóng bóng dáng Hân xuất hiện ở cửa. Tôi sẽ nói với cô ấy rất nhiều điều mà nửa năm qua tôi đã ấp ôm trong lòng. Những buổi tối nhạt nhẽo khi không có mùi xạ hương của cô ấy thoang thoảng bên vai, những tin nhắn ngọt ngào khiến tôi nhớ nhung và hạnh phúc…
Hai bàn tay mềm che lấy đôi mắt của tôi. Là Hân phải không?
- Hân à?
-…
- Phải em không?
Bàn tay buông khỏi mắt tôi, tôi quay lại nhìn, không phải Hân, là em. Cô người yêu bé bỏng đanh đá đã ở bên tôi suốt ngày tháng qua…Em đang mỉm cười…
- Anh nắm tay em nhiều lần rồi mà vẫn không cảm nhận được đó là tay em sao?
- Sao em lại ở đây?
Em không trả lời, buông mình xuống ghế đối diện phía tôi ngồi… Em im lặng nhìn tôi hồi lâu, ánh mắt này suốt nửa năm qua tôi chưa từng nhìn thấy… Dịu dàng, câm lặng, nhưng trống rỗng…
- Người nhắn tin cho anh là em, không phải Hân… Em lấy điện thoại của anh và lưu số em thành tên Hân…
- Em làm cái trò quái quỷ gì vậy?
- Anh biết không? Em luôn tự hỏi bản thân mình rằng, vì sao anh lại yêu em… Và bây giờ em đã hiểu, là vì em giống Hân…
Tôi nhìn em, lòng đau nhói…
- Có những lúc em thấy anh nhìn em bằng một ánh mắt trĩu nặng. Là vì em rất giống Hân, em giống cô ấy từ ánh mắt, nụ cười, điệu bộ, phải không?
Phải, nhưng tôi chỉ biết thinh lặng và nhìn em… Em uống hết sạch ly nước cam trên bàn, rồi đứng dậy bước ra khỏi quán… Còn mình tôi ngồi lại, lạc lõng, xấu hổ… Vài phút sau, tin nhắn đến, là của em…
“Mỗi người là một thế giới, có những việc người cũ không thể làm được, nhưng em lại làm được, phải không? Ví dụ như yêu anh không bao giờ cạn kiệt…”
Tôi vùng dậy chạy vội khỏi quán cafe đuổi theo em, nhưng em đã biến mất. Thì ra, yêu thương và tổn thương gần nhau đến vậy. Thì ra, tôi cũng cảm thấy chua xót khi nhìn thấy em đau lòng như vậy. Sao trước đây tôi không nhận ra rằng em luôn là không khí bao bọc tôi? Còn Hân, chỉ như một thứ mùi hương thơm dịu khiến người ta bần thần mỗi khi nhớ đến. Thiếu mùi hương, người ta vẫn sống được, còn thiếu không khí, chắc chắn sẽ chết…
Tôi cầm điện thoại gửi đi một tin nhắn…
“Phải, mỗi người là một thế giới, và em chính là thế giới của anh. Không phải vì em giống Hân, mà bởi vì anh đã yêu cái giọng nhéo nhéo của em vào lúc sáu rưỡi sáng rồi..."
-Điện thoại(ĐT): Khi ta chưa có điện thoại ta ngày đêm ao ước có một chiếc chỉ cần nghe gọi nhắn tin là được.
- Tình yêu(TY): Khi chưa yêu ai, chưa biết đến tình yêu ta ước ta chỉ cần có một người ta yêu và người ấy yêu ta, thế là đủ.
- ĐT: khi ta có được chiếc điện thoại với đủ các tính năng nghe, gọi, nhắn tin ta háo hức khám phá, ta gọi cho mọi người thông báo, ta nhắn tin tíu tít với bạn bè, ta nháy máy người quen để trêu chọc, ta bấm gọi 1900 chỉ để nghe tiếng của cô tổng đài. Ta nâng niu giữ gìn và quyết không để mất và không cần gì hơn.
- TY: Có được người mình yêu và người ấy yêu mình, ta sung sướng hạnh phúc, ta thấy mình lâng lâng. Ta luôn muốn có mặt mọi nơi mọi lúc với người ấy, muốn chuyện trò tâm sự, muốn che chở bảo vệ người ấy cả cuộc đời. Ta nghĩ cả đời này sẽ dành cho người ấy mà thôi.
- ĐT: Một ngày tình cờ ta nhìn thấy bạn mình có chiếc điện thoại có thể nghe nhạc, rồi đứa khác có cái có thể chụp ảnh, xem phim. Có đứa lại có những chiếc điện thoại nạm vàng, khảm kim cương. Và ta lao vào tìm hiểu, hóa ra điện thoại có nhiều loại hay và đẹp thế, cái “nào ta cùng xoay”, cái “anh 1 kiểu em 1 kiểu”, cái “triệu phú pixel”, cái “đại dương huyền bí”, cái “đẳng cấp doanh nhân”…. Chiếc điện thoại đen trắng chỉ nghe gọi nhắn tin của ta lăn lóc như cục gạch lúc nào không hay, những vết xước và những lần rơi làm mấy mảnh không còn làm ta bận tâm nhiều lắm, đôi khi ta còn mong nó hỏng để có cớ mua cái khác.
- TY: Cũng vào một ngày đẹp trời, ta thấy 1 nửa của bạn mình sao hay thế, người này duyên thế nói chuyện không chán bao giờ, người kia năng động quá lúc nào cũng liên chân liên tay, có người chân dài miên man, giọng nói dễ thương vô cùng, cũng có người không có sắc đẹp không , năng động không nhưng vật chất vô vàn lúc nào cũng sẵn sàng sắm cho người yêu một đống đồ… Ta chợt ngó lại người yêu mình và chạnh lòng, ta không còn quá quan tâm đến những lần cãi nhau, đôi khi ta mệt mỏi bởi những cái nũng nịu hờn dỗi ngày xưa ta yêu, tự dưng ta lại mong một kết thúc để đi tìm những cái ta chưa bao giờ biết đến.
- ĐT: Chiếc điện thoại cũ không được nâng niu bảo quản như ngày xưa chả mấy chốc mà trục trặc, ta chẳng chờ nó hỏng hẳn vội vàng tống khứ nó bằng cách bán vội hoặc cho không lấy tiếng để lao vào tìm kiếm những chiếc điện thoại sành điệu khác. Và những yếu tố đầu tiên ta xem xét chẳng phải là tính năng nghe gọi hay nhắn tin nữa mà ta quan tâm nó có sành điệu không, có nhiều tính năng không, có được bạn bè trầm trồ mỗi khi rút ra không. Và ta cứ chạy theo những chiếc điện thoại mới mỗi ngày một nhiều, và ta quên hẳn đi tính năng của điện thoại là Nghe, Gọi, Nhắn tin từ lâu lắm rồi.
- TY: Không trân trọng tình yêu không quan tâm đến người yêu, chẳng mấy mà quan hệ đi vào trục trặc với những trận cãi vã triền miên, ta không cho người yêu chờ ta đến làm lành nữa mà ta chia tay chỉ với câu “mình không hợp nhau, chúc em hạnh phúc” để bắt đầu tìm đến những khía cạnh khác của tình yêu. Ta như được tháo cũi sổ lồng đi tìm những đôi chân dài miên man, những sự cung phụng vô bờ bến và ta quên mất tình yêu là Yêu và Được Yêu, ta chỉ quan tâm là mọi người nhìn vào có ghen tị với ta không, ta có người yêu xinh không, lắm tiền không. Và lúc này nếu ai đó hỏi ta TY là gì chắc ta chỉ còn biết trả lời “Thấy thoải mái là được”
- ĐT: Các chiếc điện thoại nhiều tính năng thì hay có nhiều bệnh, khi thì nghe nhạc không được, khi thì chụp ảnh không xong, có đôi khi màn hình màu nhòe nhọet. Ta mang đi sửa, và cái điện thoại nhiều tính năng sửa mất rất nhiều thời gian mà chẳng bao giờ dứt bệnh. Một lần khi thực sự chán nản với các lỗi ngày một nhiều của chiếc điện thoại ta vô tình nhìn thấy chiếc điện thoại chỉ có tính năng nghe gọi nằm trong tủ của anh thợ. Tiếng anh thợ vọng ra “Cứ như em dùng điện thoại đấy cả đời chả bao giờ hỏng có hỏng cũng tự tay sửa là xong vì nó đơn giản và mình hiểu từng bộ phận của nó”. Ta giật mình nhận ra ta chẳng hiểu gì về cái điện thoại ta đang dùng.
- TY: Những bóng hồng bao giờ cũng kèm với rắc rối, khi những điểm hào nhóang ngày xưa ta theo đuổi giờ với ta chỉ là nửa vời, õng ẹo, hâm hâm, dở hơi, đần thối ra. Ta thấy mệt mỏi thực sự, chợt nhận thấy ta giả vờ còn người ta thì giả tạo, tất cả cùng một mục đích là vênh với đời không bị thiên hạ chê cười. Ta cãi vã chia tay rồi tìm đến với người khác ngày một nhiều hơn chỉ để đi tìm một nửa của mình, để Yêu và Được Yêu.
Kết luận: Ai cũng biết là điện thoại để nghe và gọi, ai cũng hiểu Tình yêu là yêu và được yêu. Nhưng chẳng mấy ai để cái suy nghĩ đấy mãi trong đầu, để rồi quên đi cái định nghĩa căn bản ngày đầu ta ngẫm ra. Và để rồi ta lại lần mò về với chân lí của ngày xưa.
Ngồi buồn làm phép so sánh, các bạn đọc được đừng cười nhé! Biết đâu ngày sau bạn lại quay lại đề tìm bài viết này, như tìm lại cái chân lí tình yêu và định nghĩa của từ điện thoại
